Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Tuổi 23 em thực sự đã lớn chưa!

Có lẽ tuổi 23 là tuổi mà sự trách móc bản thân, sự trách móc từ phía mọi người xung quanh, những nỗi buồn,..bao phủ lên toàn bộ. 
Tại sao tôi lại phải nói như thế? Vì chính tôi là người đã trải qua chỉ vài tháng bước qua con số 23 thôi mà nỗi buồn cứ dai dẳng tôi mãi từ những chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống đến những định hướng lớn cần phải suy nghĩ? Nó cứ dồn dồn lên, tích tụ thành một mớ hỗn độn.
Tuổi 23 phải đối mặt với sự thất nghiệp và thất học :) sự đem ra so bì so sánh với đồng bạn trang lứa "mày không bằng đứa này, đứa kia", "con L*** thế này thế kia".. Có thể dừng đừng đem tôi so sánh được không? Tôi cũng có khổ tâm? Tôi cũng biết suy nghĩ đó chứ? Nếu không biết tại sao nó lại làm tôi đau như thế này!


Những tưởng những điều đó chỉ là những vấn đề nó nổ ra có thời điểm và có điểm dừng. Nhưng không, hết chuyện này lại có chuyện khác, cứ nối tiếp nhau như vậy?
Tôi cũng biết tủi nhiều lắm chứ! Bạn kể gia đình mình thế này thế kia, bố mẹ đợi chờ, chị gái hạnh phúc, anh rể quan tâm? Nếu bạn hỏi tôi có ghen tỵ không? Chắc chắn là có chứ! Tôi cũng muốn có một gia đình hạnh phúc như thế mà? Nhưng tại sao tôi lại không hề có! Công bằng ở đâu, cuộc sống không cho ai không cái gì cơ mà. Hay là tui quá tham, muốn được một hạnh phúc vẹn toàn.